Samstag, 11. März 2017

AI SẼ NGĂN CHIẾC XE ĐANG LAO XUỐNG VỰC?

Ngọc Thanh Nguyễn - 11.03.2017
 
Không phải ngẫu nhiên mà trước khi xảy ra vụ bắn giết ở Yên Bái chỉ vài ngày, nhiều đại biểu QH đề nghị xem xét tăng cường cảnh vệ bảo đảm an ninh cho lãnh đạo cao cấp.
 
Họ đang sợ ai? Thế lực thù địch hay nhân dân đang ngày càng bất mãn? Không, họ đang sợ chính các đồng chí của mình. Đó là nỗi ám ảnh của những kẻ lúc nào cũng ngoái lại phía sau canh chừng những người tưởng như đang “đồng cam cộng khổ” với mình. Vụ Yên Bái dù bất cứ lý do gì: tiền, tình, địa vị hay thanh toán đối thủ chính trị… đều thể hiện sự tha hóa đến tận cùng trong nội bộ chính quyền.
 
Kinh tế ngày càng khó khăn, doanh nghiệp không còn động lực để phát triển khi bị bòn rút tận lực, chỉ một số ít làm giàu được nhờ là sân sau và quan hệ. Tài nguyên cạn kiệt, rừng đã hết và biển thì đang chết, nợ quốc gia ngày càng chồng chất, không thể đi vay thêm đc nữa nhưng mức độ ăn chia không hề giảm mà ngược lại, càng tăng lên. Càng khó khăn, càng nhiều cạnh tranh thì(mà) tài lực đem ra chạy chức, chạy quyền, chạy dự án ngày càng phải cao hơn nên họ càng phải ăn nhiều hơn, bòn rút xà xẻo nhiều hơn để mới có thể thu hồi những gì đã bỏ ra. Đó chính là gia tốc và động lượng của chiếc xe thể chế đang mất thắng lao xuống vực với một vận tốc rất lớn như một quy luật tất yếu.
 
Khi nguyên tắc cộng sinh trong chế độ độc tài bị phá vỡ vì không còn vui vẻ, thõa mãn ăn chia như trước, họ sẽ quay lại xâu xé lẫn nhau để tranh giành miếng bánh đã teo tóp gần hết dẫn đến sự sụp đổ không sớm thì muộn. Trước kia đấu đá hầu như chỉ ở thượng tầng còn bây giờ thì ở mọi cấp như tỉnh, huyện, phường xã.... Cái vụ người TQ xây cơ sở to đùng ở Đà Nẵng thật ra cũng là vì các quan đấu đá nhau mới lòi ra cho dân biết. Chứ với cái đám trật tự đô thị phường xã này người dân xây cái chuồng gà bọn nó còn biết mà mò tới chứ đừng nói cái công trình có chiều dài đến 500m (gấp 5 lần chiều dài một sân bóng đá). Điều này cũng nói lên một điều là Trung Cộng đã gần như kiểm soát nhiều lĩnh vực quan trọng của VN mà không cần tốn một viên đạn hay mạng người nào với sự tiếp tay của rất nhiều Việt gian bán nước.
 
Ngày càng nhiều những video về các vụ đàn áp công giáo, cưỡng chế đất đai, chùa chiền, san ủi nghĩa địa mà không cần di dời … những hình ảnh CA, dân phòng quật cật lực vào những người dân phản kháng vì bị dồn đến đường cùng. Những tiếng súng vang lên, những người dân vô tội, những quan chức phải bỏ mạng diễn ra như cơm bữa phản ánh hiện thực xã hội đã đến hồi không thể kiểm soát.
 
Những người CS mang tiếng vô thần nhưng lại là hầu hết các lãnh đạo CS lại là những người mê tín nhất khi ông nào cũng tìm cho mình một hoặc vài ông thầy địa lý, phong thủy có số có má. Họ vẫn biết động đến mồ mả, chùa chiền là điều tối kỵ. Nhưng tại sao họ vẫn làm? Như tôi đã nói, họ không thể dừng lại khi tiền chạy dự án đã bỏ ra từ trước. Cũng như vì cái ghế đã mua với giá cao chưa kịp thu hồi vốn thì không thể ngừng vơ vét mà bất chất tất cả.
 
Như ông đảng trưởng, dù tuyên bố không biết 100 năm nữa có đến được CNXH hay không, cũng chính ông vừa mới nói đánh tham nhũng là ta tự đánh ta, trong khi ông biết chắc tham nhũng là đặc thù của chế độ và kg thể nào giải quyết được nhưng vẫn bắt hơn 90 triệu dân phải đi theo con đường mịt mù tăm tối dẫn xuống địa ngục này. Ông lú lẫn như biệt danh của ông, hay ông là kẻ khốn nạn? Theo tôi thì còn một lý do nữa, dù muốn ông cũng không thể dừng lại được vì cái vòng kim cô mà ông và đồng đảng tự gắn lên đầu không thể gỡ ra được. Bảy mươi ba tuổi, gần xuống lỗ rồi, chỉ cần một quyết định sáng suốt có lợi cho dân, cho nước ông sẽ được vinh danh, ngược lại, ông sẽ mang tiếng thối cho đến ngàn đời sau. Nhưng bây giờ, tôi nghĩ, ông không thể tự quyết được: thật đáng thương cho ông và cho dân tộc này!
 
Chủ nghĩa Mac - Lê - Mao đã tạo nên một hệ thống mà trong đó các đồng chí vừa bóc lột lẫn nhau vừa là con tin của nhau. Cái vòng lẩn quẩn đó không bao giờ dừng quay cho đến khi tự nó vỡ nát. Chỉ có điều để càng lâu thì dân đen và đất nước này chịu khổ nạn càng lớn.
 
Khi chiếc xe xuống gần đáy vực thẳm, một số ít những kẻ sẽ nhanh chân sắm được cho mình và người thân đôi cánh để bay đến “xứ giãy chết” mà hưởng thụ, còn lại một đống đổ nát hoang tàn cùng với đám dân đen trắng tay, mình đầy thương tích. Thời khắc đó đang đến gần và đáng buồn là rất nhiều người chưa thể sắm cho mình đôi cánh nhưng lại giả mù câm điếc: không biết, không nghe, không thấy hoặc đáng buồn hơn, nhiều kẻ còn nhiệt tình hô hào cổ vũ cho tài xế đạp hết ga, hết số cho chiếc xe mau tới vực.
 
Trở lại với câu hỏi: AI SẼ NGĂN CHIẾC XE ĐANG LAO XUỐNG VỰC?
Có lẽ chỉ một câu trả lời duy nhất: TOÀN DÂN THỨC TỈNH và THOÁT KHỎI SỢ HÃI MÀ ĐỨNG LÊN.
Thông Tin Đức Quốc - http://www.thongtinducquoc.de/node/3174

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen