VRNs (11.01.2015) –
Hà Nội – Vào những ngày đại tướng, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang
Thanh cầm đầu một đoàn 13 tướng lĩnh sang tận Trung Quốc tiếp tục tung
hô “4 tốt”, “16 chữ vàng” và xin được “giữ nguyên hiện trạng”, cái hiện
trạng mà Trung Quốc gói gọn hầu hết Biển Đông của ta vào một đơn vị hành
chinh đặt tên là Thành phố Tam Sa và ngang nhiên tổ chức tuyến du lịch
Hải Nam – Hoàng Sa, cái hiện trạng mà Trung Quốc đã thiết lập xong sân
bay trên đảo Hoàng Sa và đang tiến tới hoàn thiện sân bay trên đảo Đá
Chữ Thập, tạo cơ sở khoanh định độc chiếm vùng trời Trường Sa của ta,
cái hiện trạng họ tự tung tự tác săn đuổi tàu cá của ta, đánh đập, bắt
bớ ngư phủ ta trong hải phận của ta … ; tôi bỗng nhớ những lời sau đây
của Trần Anh Kim:
“Tôi
là một sĩ quan đã từng chỉ huy chiến đấu đánh quân Trung quốc xâm lược,
và tôi có thể nói rằng nếu không có tiểu đoàn của tôi chận đứng các
trung đoàn của địch thì nó đã thực hiện mưu đồ xâm lược của chúng từ lâu
rồi.
-
Nếu như tôi, tôi thà thân Mỹ. Tôi coi các chiến sĩ VNCH giữ Hoàng sa
đều là những anh hùng dân tộc VN cả. Họ anh hùng hơn cả Quân đội Nhân
dân VN. Họ đã quyết tử gìn giữ Hoàng sa.
-
Cái Đảng CSVN này, cái Nhà Nước VN này nó hèn nhát. Nó bán đảo cho Tàu,
nó bán biên giới cho Tàu, nó bán biển cho Tàu. Thế là coi như bán nước
rồi.
-
Trong lịch sử dân tộc VN, trong các triều đại, chưa có triều đại nào
khốn nạn như cái triều đại CSVN. Ngày xưa ông cha ta chưa có bao giờ
nhường cho nó một tấc đất.
-
Thế mà khi Tàu nó chiếm đảo, chiếm biển như thế Đảng cấm không cho nhân
dân, sinh viên biểu tình phản đối, chống Tàu. Đảng lại cho cái lực
lượng đàn áp người ta….
- Chúng ta đã và đang hy sinh để phục vụ Đảng mà Đảng đây là cái Đảng phục vụ cho Trung Quốc chứ không phải cho Việt Nam” (Trần Anh Kim trả lời ký giả Hoàng Hà ngày 18.04.2011).
Trần Anh Kim sinh ngày 15 tháng 8 năm 1949 tại xã Vũ Tiến, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình. Do ông nội bị quy là Quốc Dân Đảng, bố bị quy là địa chủ nên thuở niên thiếu của ông từng rất cơ cực. Ông kể:
“Ra
ngõ thì gặp đội, thế là nó quát ầm lên: “Thằng này cháu nhà Quốc Dân
Đảng, con địa chủ, tại sao mày gặp chúng tao mày không chào, mày không
quì xuống”. Lúc bấy giờ biết đâu được, chỉ khóc thôi. Tôi khóc và bắt
đầu quỳ xuống, nó bảo từ nay trở đi mày gặp chúng tao mày phải quỳ
xuống, mày lạy các ông đội, xin phép các ông đội, xin phép các ông cốt
cán để tôi mang cơm cho ông tôi, cho bố tôi, thế thì chúng tao cho đi.
Thế
thì cuối cùng từ đấy thì cứ quen như vậy. Cứ ra ngõ gặp người ta là
phải quỳ xuống, xong lại xin phép các ông cốt cán để tôi mang cơm cho
ông tôi, cho bố tôi. Gọi là cơm nhưng có cơm đâu, chủ yếu là khoai thôi.
Nắm cơm mang xuống thì thế này. Người ta dùng ngay cái trét xúc cứt đấy
ông ạ, xúc phân gà, nó xắn vào chén cơm. Tôi cũng chẳng biết gì cả, tôi
chỉ biết người ta làm như vậy thôi. Nhưng ông tôi thì rất hăng. Ông tôi
bảo tại sao lại phải làm như vậy thì nó bảo là phải kiểm tra xem bọn
địa chủ nó có tiếp tế cho nhau không, nó có thông tin cho nhau không,
cho nên phải kiểm tra.
Có
hôm thì họ làm như vậy, có hôm thì không có trét, nó rút ngay cái cọc ở
chuồng lợn bên cạnh con trâu, thế thì họ chọc vào cơm, chọc luôn vào
khoai, bảo chúng tao phải kiểm tra. Năm đó thì có gì đâu, có cái gáo dừa
thôi mà. Cái gáo dừa treo hai cái dây lủng là lủng lẳng đem nước vô cho
ông, nó đổ đi một nửa xong nó đái vào đấy. Tôi cũng chẳng biết gì, chỉ
biết như thế thôi. Nhưng ông tôi quát rầm lên thì nó bảo rằng cho chúng
mày uống để mà sáng mắt ra, cho chúng mày hết tư tưởng bóc lột, hết tư
tưởng ức hiếp nhân dân. Nó cứ chửi ông tôi như thế, tôi cũng chỉ biết
khóc, chẳng biết làm thế nào cả. Mình chỉ mang đi cho ông, mang đến chỗ
thì lại về thồi”.
Đấy
là năm ông 10 tuổi. Khi lớn lên, nghe chính bố ông, vì bị tuyên truyền
lừa bịp vẫn động viên: “Thôi con ạ, bác Hồ đã nhận sai rồi, đã sửa sai
rồi, nhà ta vẫn là nhà cách mạng …” (!), thế là ông lại hăm hở xung
phong lên tuyến đầu. Sau khi đánh 8 trận ở phía Nam, ông được điều động
tham gia chỉ huy mặt trận Chống Tầu ở phía Bắc tại các đơn vị thuộc Sư
đoàn 3, Quân khu I và Sư đoàn 3, Quân khu V.
Tháng 4 năm 1988, ông được chuyển công tác về Ban Quân sự thị xã Thái Bình (nay là Thành phố Thái Bình), với cương vị Phó Chính ủy Ban Quân sự Thái Bình.
Những
năm tháng ở chiến trường, trong mịt mùng khói lửa, chỉ địch ta đối diện
với cái sống cái chết. Về với đời thường, quay cuồng trong một nền hành
chính nhộm nhoạm, một trường pháp lý mập mờ trắng đen, một xã hội đầy
bất công, giả dối với nhan nhản kẻ quyền thế áp bức bóc lột nhân dân tần
tệ hơn thời thuộc Pháp … ông mới thấm thía câu thơ Bùi Minh Quốc: “Cay
đắng thay/Mỉa mai thay/Trọn tuổi xuân ta hiến dâng cuồng nhiệt/Lại đúc
nên chính cỗ máy này”.
Ông đau đớn than thở khi trả lời phỏng vấn Đài RFA:
“Cho
đến giờ phút này tôi nhận đầy đủ chân tướng của đảng CSVN rồi. Cho nên
tôi quyết định nói cho dân tộc của tôi, nhân dân của tôi rằng tôi nhận
rõ chân tướng này. Để người ta cảnh giác và đừng bị lừa như tôi nữa. Gia
đình tôi đã bị lừa tới 3 đời rồi, chứ không phải 1 đời đâu anh ạ.
……Thiên
hạ đã biết Đảng CSVN là do CS Tàu nó đẻ ra để phục vụ nó trong cuộc xâm
lăng Đông Dương ba phần tư thế kỷ nay. Thế mà quân đội nhân dân đã bị
chúng bưng bít cho đến hôm nay, chỉ một số nhỏ mới biết.
Ba
triệu bộ đội sanh Bắc tử Nam như những con thiên thân. Mấy chục ngàn bộ
đội bị nướng bên Kampuchia, mấy chục ngàn bộ đội bị nướng ở biên giới
Việt-Tàu cũng chỉ là để bảo vệ cái Đảng do Tàu nó đẻ ra. Để giờ này
chúng đem đất nước chúng dâng cho Tàu. Đau lắm chứ! Nhục lắm chứ!”
Ông tuyên thệ:
“31 năm qua tôi (và cả triệu binh sĩ cộng sản khác nũa) đã bị lừa, đã nhận diện bản chất thối nát của chế độ này. Họ luôn luôn nói một đường, làm một nẻo, hoàn toàn mị dân. Do đó tôi phải đấu tranh cho quyền lợi của dân tộc, trong đó có tôi. Đảng Cộng Sản đã phản lại dân tộc, phản lại Tổ quốc !”.
“31 năm qua tôi (và cả triệu binh sĩ cộng sản khác nũa) đã bị lừa, đã nhận diện bản chất thối nát của chế độ này. Họ luôn luôn nói một đường, làm một nẻo, hoàn toàn mị dân. Do đó tôi phải đấu tranh cho quyền lợi của dân tộc, trong đó có tôi. Đảng Cộng Sản đã phản lại dân tộc, phản lại Tổ quốc !”.
Trong
thời gian từ 1995 đến 2005, Trần Anh Kim tích cực tham gia các nhóm,
đoàn dân oan kéo lên huyện, lên tỉnh, về Thủ đô khiếu kiện. Ông cũng là
một trong những người tích cực vận động thành lập các “Hội chống tham
nhũng”, “Hội dân oan”, “Khối 8406”. Tháng 6 năm 2006, ông gia nhập Đảng Dân chủ Việt Nam và
được giao nhiệm vụ phụ trách phong trào của tổ chức này ở Thái Bình.
Ngày 10 tháng 9 năm 2007 ông trở thành Ủy viên trung ương đảng Dân chủ
Việt Nam. Ngày 13 tháng 6 năm 2009, ông nhận lãnh trách nhiệm Phó tổng
thư kí của Đảng này. Ông chuẩn bị trương biển công khai Văn phòng tại
nhà riêng ở thành phố Thái Bình, tuy nhiên bị chính quyền ngăn chặn.
Trong một bài viết mang tiêu đề “Phải xổ” Trần Anh Kim tha thiết kêu gọi:
“Chúng
ta những chiến sỹ Dân Chủ, những thành viên trong khối 8406, những
người thực sự yêu nước, thương nòi…(kể cả trong và ngoài nước) phải tiếp
tục vào cuộc mạnh mẽ hơn nữa làm cho liều thuốc Dân
Chủ Hoá Đất Nước thực sự có hiệu lực. Phải tẩy bằng sạch loài giun, sán
đầu đen để cứu Tổ quốc thoát căn bệnh hiểm nghèo. Tẩy xong, nhân dân
tập trung bồi bổ, tĩnh dưỡng… Tổ quốc khoẻ mạnh sẽ phấn đấu cùng bạn bè
hoà nhịp chung với phong trào tiến bộ của các nước tiên tiến trên thế
giới.
Loài
giun, sán đầu đen chính là tập đoàn giặc nội xâm đã và đang cấu kết
chặt chẽ với nhau phá hoại đất nước. Trách nhiệm của chúng ta (những
chiến sỹ dân chủ, những thành viên trong khối 8406, những người thực sự
yêu nước, thương nòi… cả trong và ngoài nước.) phải cùng nhau đoàn kết
tạo thành liều thuốc hữu hiệu, quyết tẩy bằng sạch loài giun, sán đầu
đen cứu Tổ quốc Việt Nam đang có nguy cơ khủng hoảng trầm trọng trên mọi
lĩnh vực và vẫn nằm trong tình trạng tụt hậu thảm thương!”.
Báo chí của Đảng vạch tội ông như sau:
“Trần
Anh Kim đã nhiều lần phát tán tài liệu có nội dung chống Nhà nước
CHXHCN Việt Nam lên mạng Internet; trả lời phỏng vấn đài, báo phản động
bên ngoài, như: RFA ở Mỹ, “Vietnam Sydney Radio” ở Australia, “Radio
Chân trời mới”…; đại diện “Phong trào dân chủ Việt Nam” ký tên vào
“Thỉnh nguyện thư” gửi Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc Kofi Annan đòi đa
nguyên, đa đảng, đòi lật đổ chế độ chính trị ở Việt Nam; tích cực vận
động người dân ở Thái Bình ký tên ủng hộ “Tuyên ngôn tự do dân chủ, nhân
quyền cho Việt Nam 2006″ vào ngày 6/6/2006; tham gia cuộc tụ họp của số
chống đối cực đoan trong nước do Hoàng Minh Chính, Trần Khuê, Nguyễn
Thanh Giang… và các đối tượng phản động người Việt ở Mỹ, Canada do
Nguyễn Sỹ Bình, Nguyễn Xuân Ngãi là “đảng trưởng”, “đảng phó” cái gọi là
“đảng Nhân dân hành động”
Từ
đầu năm 2005 đến 2009, Trần Anh Kim đã nhiều lần về Hà Nội tụ họp với
số đối tượng chống đối cực đoan để thống nhất hoạt động tuyên truyền
chống phá Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Chỉ riêng từ đầu năm 2009 đến nay,
Kim đã nhiều lần về Hà Nội tụ họp với số đối tượng chống đối cực đoan,
như: Nguyễn Thanh Giang, Trần Khải Thanh Thủy, Nguyễn Vũ Bình và một số
đối tượng cực đoan chống đối khác ở Hà Nội nhằm củng cố “phong trào dân
chủ”; củng cố tờ báo phản động “Tổ Quốc” do Nguyễn Gia Kiểng – cầm đầu
tổ chức “Tập hợp dân chủ đa nguyên” ở Pháp móc nối, câu kết với Nguyễn
Thanh Giang ở trong nước lập ra nhằm tán phát tài liệu tuyên truyền
chống phá Nhà nước CHXHCN Việt Nam… Riêng chuyến đi Hà Nội cuối tháng
5/2009, Trần Anh Kim đã tán phát một số tài liệu phản động, như: “Lời
kêu gọi tẩy chay…”, “Sự thật chân lý là sức mạnh”…”
Ngày 28 tháng 12 năm 2009, ông bị đưa ra xử tại tòa án tỉnh Thái Bình.
Bản cáo trạng, quy cho ông đã soạn thảo, phát tán trên mạng 85 bài viết
có nội dung chống chính quyền Việt Nam. phạm tội “hoạt động nhằm lật đổ
chính quyền nhân dân” theo quy định tại khoản 1 điều 79 của Bộ luật
hình sự. Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Trần Anh Kim 5 năm 6 tháng tù
giam và phạt quản chế 3 năm tại địa phương.
Tuy nhiên, ngay sau phiên tòa bà Nguyễn thị Thơm đã dõng dạc tuyên bố trên Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ VOA:
“Là
vợ anh Kim, tôi cực lực phản bác và bác bỏ bản án ngày hôm nay. Bản án
này vô lý, quá nặng nề. Họ áp đặt bản án này để che đậy việc bắt bớ,
giam cầm anh Kim để bịt đi tiếng nói của anh, tiếng nói làm thức tỉnh
lòng người, là động lực cho bao trái tim yêu nước. Đây là tiếng nói toàn
là sự thật mà anh ấy đã bày tỏ, chứ không vi phạm một điều nào, khoản
nào, và rất phù hợp với bản nhân quyền mà Việt Nam đã ký kết với quốc
tế. Anh Kim nói rằng anh ấy đánh giặc nội xâm là những quan tham nhũng,
tham ô, phá hoại thành quả của đất nước. Đó là anh ấy có công chứ không
phải có tội”.
Cảm
mến Trần Anh Kim, trân quý Trần Anh Kim, ông đã cùng Trần Độ, Phạm Quế
Dương, Vũ Cao Quận, Trần Đại Sơn, Phạm Đình Trọng … chung tay giương cao
ngọn đuốc soi đường cho đất nước vượt thoát đêm dày u tối tiến lên
trong tiến trình dân chủ hóa.
Nguyễn Thanh Giang
Mobi: 0984 724 165

Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen