10/01/15 | Tác giả: Mạc Việt Hồng
Tôi không thích đảng…
Đảng
ở đây đương nhiên là đảng Cộng sản Việt Nam. Còn ai gần một thế kỷ
‘trồng khoai’ ở đất này nữa? Nhưng đang có một phong trào công khai nói
không với ‘món khoai’ mà cả dân tộc bị ép buộc ăn từ nhiều thập kỷ nay.
Trên
Facebook gần đây xuất hiện nhiều tấm ảnh của những người, ở những độ
tuổi khác nhau, cầm theo những tấm biển hoặc tờ giấy với thông điệp “Tôi không thích đảng Cộng sản Việt Nam“, thậm chí “Tôi đéo thích ĐCS VN”.
Già có, trẻ có, trai có, gái có, người viết bằng tay, người in bằng máy
tính, nhưng tuyên ngôn mà họ chuyển tài là giống nhau. Điều đặc biệt,
phần lớn những người đưa ra thông điệp này đều không khai nhận dạng của
mình.
Qua
các bức hình, có thể thấy lý do ‘không thích đảng’ cũng rất phong phú,
đa dạng như dối trá, độc tài, chỉ nói không làm, chỉ phục vụ cho lợi
ích của một số người, ăn cướp, không tính người.v.v.
Phong trào nhận được sự ủng hộ của nhiều người nhưng ngay lập tức cũng gặp sự xúc xiểm, chửi bới của những kẻ ‘cuồng đảng’.
Một
số người đã bị đe dọa trong đó có blogger Huỳnh thục Vy – tác giả quen
thuộc của Đàn Chim Việt từ nhiều năm nay. Vy chia sẻ trên facebook như
sau: “Lâu
nay viết bài chỉ trích chế độ độc tài này như rứa mà ít nhận tin nhắn
chửi bới. Hôm qua mới đưa một tấm hình nói Không thích Đảng cộng sản, đã
bị gởi tin nhắn mạ lỵ quá chừng. Họ còn đòi giết cả nhà mình luôn kia.
Hóa ra hình ảnh tác động nhiều hơn chữ viết và lý luận.”
Fan page và cuộc thi
Đây
là lần thứ 2 cộng đồng mạng sử dụng hình thức bày tỏ quan điểm công
khai bằng hình ảnh. Lần đầu cách đây đôi tháng. Đó là phong trào “Tôi
muốn biết” liên quan tới sự kiện Hội nghị Thành Đô. Hàng trăm người đã
đưa những bức ảnh cá nhân kèm thông điệp đòi hỏi nhà cầm quyền phải bạch
hóa một sự kiện mà bấy lâu nay họ vẫn bưng bít. Phong trào đã để lại
những dấu ấn nhất định.
Lần
này, trước chiến dịch chống lại ‘sự chia rẽ’, ‘nói xấu đảng’ do ban
Tuyên giáo Trung ương phát động, blogger Lã Việt Dũng đã đặt câu
hỏi: Nếu bạn nói “Tôi không thích đảng cộng sản Việt Nam” thì
có là nói xấu không nhỉ? Từ đó những hình ảnh nói KHÔNG với đảng đã ra
đời, ngày càng lan rộng và phong phú hơn về hình thức.
Những
người tham gia cho đây là quyền bày tỏ chính kiến, bày tỏ sự yêu ghét.
Họ cũng viện dẫn điều 19 của tuyên ngôn Quốc tế vền Nhân Quyền và điều
25 của Hiến pháp Việt Nam về các quyền tự do ngôn luận là cơ sở cho hành
động của mình.
Một trang Facabook của phong trào này
đã được lập ra và trong vòng ít giờ đã có hàng ngàn ‘like’. Fan page
sẽ là nơi tổng hợp những hình ảnh sự kiện liên quan và là kênh liên lạc,
giao lưu của những người cùng quan điểm.
Cũng
trên tarng facebook này, một cuộc thi viết đang được phát động. Theo
thông báo, cuộc thi dành cho những người ở Việt Nam, không giới hạn độ
tuổi, tôn giáo hay giới tính. Những người khởi xứớng cũng khuyến khích
người viết dùng tên thật, tuy nhiên cũng có thể dùng bút danh. Mỗi người
có thể gửi hơn 1 bài, với độ dài từ 500 tới 2000 chữ. Các bài viết hay
sẽ được chọn đăng trên Fan page và gửi đăng những trang mạng khác.
Thời
hạn cuộc thi từ 10/1 tới 31/1/2015. Hai tuần sau khi kết thúc cuộc thi,
nhóm tổ chức sẽ trao giải, với số tiền mang tính tượng trưng: Giải nhất
2 triệu đồng, giải nhì 1 triệu và một giải do độc giả bình chọn.
Ngay
khi cuộc thi được công bố, đã có một số người xin tài trợ để nâng giá
trị giải thưởng lên. Tuy vậy, cũng có ý kiến cho rằng,không nên đặt nặng
giá trị vật chất của cuộc thi vì dễ bị bộ máy tuyên truyền của nhà nước
lợi dụng để bôi nhọ những người dự thi.
Khởi đầu của một cuộc cách mạng?
Chuyện
chửi đảng hay không thích đảng thì nhiều. Có thể thấy ở mọi hàng trà,
quán nước ở Việt Nam, nhưng chưa khi nào có môt phong trào công khai như
vậy. Việc chán đảng, nhạt đảng cũng nhiều, nhưng mới đôi năm gần đấy,
lác đác có người viết đơn xin ra khỏi đảng. Chống đảng luôn bị coi như
một trọng tội ở Việt Nam, tuy cùng với thời gian, từ thập niên 50s, 60s
của thế kỉ trước tới nay, nó cũng nhẹ dần đi trong con mắt dư luận.
Dẫn
chứng cho việc này, xin kể một câu chuyện. Ngày trước ở quê, có một bác
xuất thân từ con nhà địa chủ, cha mẹ bị đấu tố, ruộng vuờn bị tịch thu,
bản thân bị trù dập vì lý lịch xấu. Bác ghét chế độ, ghét đảng, nhưng
không có cách gì để bày tỏ, nên khi đẻ con, bác đặt tên một thằng là
Đảng, một đứa là Đoàn và cứ lâu lâu lại lôi 2 thằng con ra chửi mắng. Từ
đó tới nay, mặc dù rất chậm, nhưng đã có sự đổi khác. Nếu bà mẹ ấy sinh
con vào thời nay, có lẽ bà không cần phải đặt cho con mình những cái
tên xấu xí như vậy nữa. Và nếu một ai đó cầm tờ giấy này mấy chục năm
trước chắc đã ở tù mọt gông.
Phong
trào thoái đảng, nói không với đảng cũng từng diễn ra ở các nước Đông
Âu trong thập niên 70s, 80s của thế ký trước, tiếp đó là các cuộc đình
công, xuống đường và kết quả của nó, ai cũng đã biết, đó là sự sụp đổ
của chế độ cộng sản ở châu Âu. Bối cảnh quốc tế cũng như tình trạng của
đảng cộng sản Việt Nam ngày nay đã khác. Họ không còn là những nhà cộng
sản quan liêu bao cấp và nghèo khó nữa mà đã trở thành những đại tư bản
giầu có. Sự tranh đấu, với những những đặc thù Việt Nam, tất nhiên cũng
khác nhiều.
Nhưng
từ sợ hãi, giấu tên, giấu mặt đến công khai hình ảnh và chính kiến của
mình là một bước tiến đáng ghi nhận. Từ chỗ không thích tới chỗ công
khai muốn lật đổ nó, liệu còn bao lâu?
Vừa
viết tới đây thì đọc được status ”Tôi muốn giải thể Đảng Cộng Sản”.
Một ngày nào đó, nếu có hàng ngàn, hay cả triệu người cũng công khai nói
lên điều này thì số phận dân tộc chắc chắn sẽ sang trang. Những hình
ảnh ngày hôm nay đem lại cho chúng ta niềm hy vọng của một năm mới.
Một số hình ảnh lấy từ Facebook Tôi Không Thích
© Đàn Chim Việt










Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen