Thường thường hận đi
đôi với thù, và tỷ lệ thuận với nhau.Hận càng nhiều, thù càng chồng chất,
Hận thù được phát sinh
từ những mâu thuẩn, chèn ép , bốc lột và áp bức giửa tầng lớp cai trị và kẻ bị
trị. Trường hợp này thường xẩy ra ở những chế độ độc tài quân phiệt và độc đảng,
mà điển hình là một số Quốc Gia còn nằm trong bàn tay sắt máu của đảng cộng sản.
Với chế độ Quân Phiệt
thì dù sao cũng vẫn còn dể thở hơn như trường hợp Miến Điện, bởi họ còn giử được
cái gốc. Nhưng với chê độ cộng sản thì vô phương, kẻ bị trị chỉ có chết tới bị
thương . Tam vô, là nguồn gốc đưa kẻ bị trị đến con đường cùng không lối thoát,
và từ đó đã khởi sắc cho hai chử Hận Thù.
Con người sinh ra, lớn
lên trong sự giáo dục của gia đình cộng với học đường và trưởng thành ngoài xã
hội. Cộng sản Việt Nam , họ đã bóp chết hai chử gia đình từ khi lọt lòng mẹ :
´´ Tiếng đầu lòng con gọi Stalin ´´ Thơ Tố Hữu.
và học đường đã trở
thành công xưởng trồng người vì lợi ích trăm năm của Hồ Chí Minh. Gia Đình là cội
nguồn, có gia đình mới có xã hội, có xã hội mới có Tổ Quốc. Chủ nghĩa cộng sản
đã làm xơ cứng trái tim người dân của họ, và biến nảo bộ của người dân thành những
´´ổ cứng ´´ chứa đựng tà thuyết của một chủ nghĩa vô nhân.
Tuy rằng ´´cộng
sản´´ ngày nay đã bị biến chất vì chủ nghĩa đó đã lổi thời, nhưng nó là một cái phao cho ´´hy sinh
đời bố, củng cố đời con ´´. Cái phao đó đảng cộng sản Việt Nam đang ôm chặc và
giử kín bằng bạo lực cách mạng dưới lăng Ba Đình.