Mỗi khi tháng Tư về..lòng tôi lại dâng lên một nỗi buồn
khôn tả. Ngồi ôn lại từng trang sử, nghe nỗi đau chạy dài trong huyết quản làm
tim thổn thức. Chỉ còn ít ngày nữa sẽ bước vào mùa Tháng Tư Đen. 39 năm hơn nửa đời người, có
nhiều cái dường như không còn tồn tại trong miền ký ức, nhưng có một nỗi đau
cho dù muốn quên cũng không thể nào. Nỗi đau ấy quá lớn, lớn đến độ tưởng chừng
như không còn nỗi đau nào lớn hơn. Chiến tranh đã kết thúc, một kết thúc đau
thương oan nghiệt đè nặng trên Quê Hương để bắt đầu cho một cuộc chiến mới, tàn
khốc hơn, ác liệt hơn.
Đêm đã khuya…nhiệt độ ngoài trời xuống thật thấp. Khoác
vội chiếc áo choàng bước ra bên ngoài để tìm chút cái lạnh se của một ngày cuối
đông. Bầu trời đêm nay thật trống vắng, xa xa…một vài vì sao lác đác trên vòm
trời được bao phủ dưới lớp sương mù trông lạnh lùng cô đơn quá. Nhìn những vì
sao cô đơn ấy, lòng tôi nặng trĩu một gánh buồn.
Đời con gái ai cũng có một thời để mơ, để mộng. Nhưng
chiến tranh quá tàn nhẫn, những viên đạn, những mảnh pháo vô tình đã cướp đi
tất cả những ước mơ của một thời hoa mộng. «Anh trở về trên đôi nạng gỗ, anh trở về dang dở đời em». Sự dang dở
của người góa phụ đến một lúc nào đó rồi sẽ nguôi ngoai, chẳng ai khắt khe với
một người góa phụ khi còn ở tuổi đôi mươi. Nhưng cái dang dở của người con gái trong màu áo thiên thanh hay tà
áo tím, khi biết mình sẽ không còn được dìu trên đôi chân lả lướt mà chỉ còn
nghe những âm vang của tiếng gỗ vọng về. Đó chẳng phải là điều bất hạnh
sao ?