Bài đọc suy gẫm: Theo “còm” của bạn Thương Quá Việt Nam: “Đây có lẽ là lời than thở não nùng nhất…mà tôi chỉ có thể nghe, đọc được duy nhất nơi bạn viết ra đây. Nó, cũng chính là nỗi đau đớn đang âm thầm dày xéo lên hàng vạn trái tim người Việt có lương tri; chẳng ai dám nói ra điều chua xót này bằng lời nói trung thực của họ bởi vì trong thâm sâu họ vẫn nghĩ cuộc sống này cần phải học biết dối trá. Có chăng, chỉ mấy họa mười khi họ thầm thì nhau, nghẹn ngào, lơ láo trong nỗi sợ hãi vô hồn. “Điều tồi tệ hơn, trong xã hội Việt Nam ngày nay, những ông quan tòa của chúng ta không phải là những kẻ hiếm hoi, lạc loài, trái lại, họ dễ dàng tìm thấy những kẻ đồng lõa với mình ở khắp mọi nơi. Đó là ông bác sỹ, anh công an, chú nhà báo, ông bạn kỹ sư, cô hàng nước gần nhà, anh xe ôm đầu ngõ… họ tìm thấy một tình trạng nô lệ, một sự sự vô trách nhiệm, vô trách nhiệm như một lẽ tất yếu, nô lệ như một lẽ tất yếu, được phổ biến khắp nơi, len lỏi đến từng ngõ ngách của cuộc sống”.
Thấm thoát 2 năm kể từ ngày biến cố Cống Rộc, Tiên Lãng – Hải Phòng đầy ý nghĩa. Người nông dân Việt Nam Đoàn Văn Vươn đứng dậy, phát lên tiếng súng chống lại bọn cộng sản cường hào, ác bá. Gây tiếng vang khắp nơi. Blog Mười Sáu tuyển đăng Cuộc Sống Bình Yên hay “Về Những Xác Chết Biết Đi” của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên. Hình ảnh chỉ là minh họa.









