Phạm Chí Dũng
Hội viên Hội Nhà báo độc lập Việt Nam
“Jesus và Thích Ca, chỉ có thể chọn một”
Hôm
nay, tròn một tháng Hội Nhà báo độc lập Việt Nam ra đời. Trong một
tháng ấy, không chỉ trang Việt Nam Thời Báo của Hội NBĐVN bị một bàn tay
khuất lấp tìm cách “đánh sập”, mà một số
thành viên của Hội NBĐVN đã bị “vận động” nhằm rút tên khỏi tổ chức hội
đoàn bị xem là “bất hợp pháp” này.
Tương
tự trường hợp Văn đoàn Độc lập Việt Nam, hầu hết thành viên của Hội
NBĐLVN còn mối liên can với báo chí nhà nước đều được “chăm sóc” rất chu
đáo. Một chiến dịch “đả thông tư tưởng” đã được lãnh đạo vài tờ báo nhà
nước tiến hành, với mục tiêu cuối cùng là thuyết phục bằng được nhà báo
của họ rời bỏ Hội NBĐLVN.
“Jesus
và Thích Ca, chỉ có thể chọn một” – một trong những nhà báo chuyên
nghiệp được thuyết phục như trên đã biểu cảm bằng lối so sánh vừa hài
hước vừa cay đắng. Nhà báo và Công
luận– cơ quan ngôn luận của Hội Nhà báo Việt Nam – cũng vừa phát đi
tuyên ngôn “Giới báo chí Việt Nam chỉ có một tổ chức duy nhất là Hội Nhà
báo Việt Nam”.
Sự thật trong khu vườn tăm tối
Lặp
lại tới mức nhàm chán kịch bản ứng phó với Văn đoàn Độc lập Việt Nam từ
sau khi tổ chức này khai sinh vào tháng 3/2014, công tác “vận động” và
đính kèm không ít lời đe dọa đối với hội viên Hội NBĐLVN đã được đặt lên
ưu tiên hàng đầu, bất chấp cam kết của Nhà nước Việt Nam trước Hội đồng
nhân quyền Liên hiệp quốc về quyền tự do báo chí, tự do lập hội của
công dân.
Tham
gia Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị từ năm 1982,
“luôn bảo đảm các quyền con người” về các quyền tự do báo chí và tự do
lập hội trong Hiến pháp năm 1992, nhưng sau một phần tư thế kỷ, Nhà nước
và Quốc hội Việt Nam vẫn chưa có nổi một văn bản luật triển khai hiến
pháp về các quyền này. Mọi chất vấn của đại biểu quốc hội và nhà báo,
người dân về lý do “Hiến pháp thụt lùi sâu sắc” đều đã bị phủ quyết bởi
những hứa hẹn đậm bóng dối trá của giới quan chức quốc hội, cùng bị phủ
định thẳng thừng bởi tuyên bố “Cương lĩnh đảng quan trọng hơn hiến pháp”
của người đứng đầu đảng vào cuối năm
2013.
Tâm
nguyện nói lên Sự thật trong khu vườn tăm tối của các nhà báo cũng bởi
thế luôn bị dập tắt. Không một ánh sáng tự do nào có thể lóe ra từ thành
tích “800 tờ báo, 18.000 nhà báo có thẻ và 21.000 hội viên” của giới
tuyên giáo và Hội Nhà báo Việt Nam. Hầu hết những nhà báo muốn cất lên
quan điểm trung thực của mình đều phải câm lặng.
Có Nhân dân sẽ có tất cả
Hôm nay, vừa tròn một tháng Hội Nhà báo độc lập Việt Nam sinh thành mà chưa một thành viên nào bị bắt bớ.
Hoặc
không thể bị bắt bớ, nhân danh những điều Chân – Thiện – Mỹ và lý tưởng
dân tộc mà tổ chức dân sự độc lập này đang cố gắng bày tỏ và noi theo.
Tâm
nguyện “Sự thật, Khách quan và Đa Nguyên” của những nhà báo độc lập rất
có thể cũng là lẽ sống của các nhà báo có lương tâm ở Việt Nam, trước
hiện tình đất nước sa đọa toàn diện gây ra bởi các nhóm lợi ích và Tổ
quốc cận kề lâm nguy do kẻ thù áp sát biên cương.
Thế
nhưng nghịch lý ghê gớm là trong hoàn cảnh quá gần gũi với thế nước mất
nhà tan như thế, thay vì
mở rộng dân chủ và đối thoại với tiếng nói độc lập của các nhà báo xã
hội dân sự, chính quyền Việt Nam lại tiếp tục co mình trong một cơn rùng
mình xấu hổ bởi tính chính danh không chính kiến; thay vì chấp nhận
quan điểm hành động ôn hòa chính trị và phản biện văn hóa của Hội Nhà
báo độc lập Việt Nam, chính thể lại lao mình vào “cơn lên đồng tập thể”
bởi não trạng vu khống muôn thuở đối với tất cả những gì “độc lập”: đối
lập chính trị.
“Cơn
lên đồng tập thể” cũng là biểu hiện phân tâm học mà đã bùng phát nhằm
phản ứng Phong trào “Kiến nghị 72” vào đầu năm 2013 và đề nghị thành lập
đảng Dân chủ – Xã hội của đảng viên Lê Hiếu Đằng vào tháng 8 cùng năm
đó. Rồi đây, “cơn lên đồng tập thể” cũng có thể tái phát với hàng chục
tờ báo của chính quyền và báo đảng – vô cảm trước hiện tình dân tộc –
nhằm đàn áp tiếng nói phản biện trung thực và mạnh mẽ của các nhà báo
độc lập, kể cả áp chế biểu thị của những nhà báo, cộng tác viên báo chí
nhà nước và người dân dành cảm tình cho Hội Nhà báo độc lập Việt Nam.
Nhưng
trên tất cả, Chân lý sẽ
chiến thắng. Những người viết báo rơi nước mắt trước cảnh với những em
bé vùng xa phải bắt chuột ăn thay cơm, đau xót với những dân nghèo bị
“giết sống” nơi rốn xả lũ thủy điện, cảm thông với hàng chục ngàn nạn
nhân của ô nhiễm môi trường và hàng triệu dân oan từ quốc nạn thu hồi
đất đai vô lối… sẽ có được tình cảm và sự chở che của Nhân dân.
Có Nhân dân, chúng ta sẽ có tất cả.
Ngày 4.8.2014
P. C. D.
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen