Dienstag, 22. Oktober 2013

TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ: ÔNG NGÔ HÀO


Chỉ còn biết lên tiếng kêu cứu với thế giới

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2013-10-21

Ông Ngô Hào tại phiên tòa, Phú Yên, 11/09/2013
Ông Ngô Hào tại phiên tòa, Phú Yên, 11/09/2013
Source xaluan.com
Lên tiếng kêu cứu với thế giới hay nêu vấn đề với các cơ quan ngoại giao tại Việt Nam của một số người dân phải đi khiếu kiện dai dẳng mà không được cơ quan chức năng các cấp giải quyết hay có người thân bị xét xử oan sai tại Việt Nam là cách thức cuối cùng của họ.
Tuy vậy, phương sách cuối cùng như thế của những người cùng đường tuyệt vọng lại gặp phải biện pháp đáp trả tiêu cực từ phía cơ quan chức năng.
Công an làm việc vì kêu cứu quốc tế
Một tù nhân chính trị ít được nhiều người biết đến là ông Ngô Hào ở thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên bị đưa ra xét xử với bản án nặng nề lên đến 15 năm tù giam về tội danh hoạt động âm mưu lật đổ chính quyền.
Ông này có bà vợ bị bệnh ung thư và hai người con: một đang học tại Sài Gòn và một ở Tuy Hòa phải bỏ học từ khi người cha bị bắt hồi ngày 8 tháng 2 năm nay.
Phiên xử sơ thẩm ông Ngô Hào diễn ra hồi ngày 11 tháng 9 vừa qua chỉ có một người con được tham dự, bà vợ cũng không được có mặt. Luật sư bào chữa do cơ quan tố tụng chỉ định.
Sau phiên xử, bà Nguyễn thị Kim Lan, vợ ông Ngô Hào đã làm đơn kêu cứu đến các cơ quan nhân quyền quốc tế, các tổ chức và đoàn thể giúp giải oan cho người chồng. Việc kêu cứu như thế khiến bà Nguyễn thị Kim Lan bị công an và cơ quan chức năng tỉnh Phú Yên làm việc từ ngày 7 tháng 10 cho đến nay như lời bà trình bày sau đây:
Sáng ngày mai họ tới nữa kêu tôi đi, nhưng tôi nói bệnh lắm không đi được. Tuần trước, suốt ngày họ cứ sáng tới, chiều tới. Tuần này, hôm qua thứ hai họ cũng sáng tới, chiều tới. Hôm nay, thứ ba họ đến rất đông, đủ hết: công an tỉnh, công an phường, khu phố, phụ nữ phường… Họ đến đông lắm
bà Nguyễn thị Kim Lan
Hôm đó tôi lên làm việc một lần trên cơ quan, nhưng tôi mệt quá xin về, họ nói chiều đi làm việc tiếp nhưng tôi không đi. Tôi nói tôi mệt không đi được. Sáng ngày mai họ tới nữa kêu tôi đi, nhưng tôi nói bệnh lắm không đi được. Tuần trước, suốt ngày họ cứ sáng tới, chiều tới. Tuần này, hôm qua thứ hai họ cũng sáng tới, chiều tới. Hôm nay, thứ ba họ đến rất đông, đủ hết: công an tỉnh, công an phường, khu phố, phụ nữ phường… Họ đến đông lắm. Tôi nói tôi bệnh lắm không làm việc được, sức khỏe yếu lắm không tiếp; nếu vào nhà tôi là vi phạm quyền tự do cá nhân của gia đình tôi.
Chị Trần Ngọc Anh ở bệnh viện Saint Paul hôm 19-11-2012
Chị Trần Ngọc Anh ở bệnh viện Saint Paul hôm 19-11-2012

Nhưng họ nói họ đến đầy đủ các ban ngành, họ vào cần làm việc. Họ đọc cái này, cái kia; rồi yêu cầu tôi viết, ký biên bản này kia nọ, đủ thứ. Họ bảo tôi không liên lạc với nước ngoài, dạy dỗ con không cho liên lạc những người bên nước ngoài, nghe lời tuyên truyền xuyên tạc. Họ nói tôi không được trả lời phỏng vấn, tại sao trên đài phỏng vấn nói thế kia, thế nọ. Tại sao kêu cứu mà không nói gì với họ mà lên mạng đưa qua bên kia. Họ nói tôi nghe lời tầm bậy, nói bậy nói bạ Họ nói nhiều lắm, tôi không nhớ hết được.
Bị đánh vì đến với sứ quán Hoa Kỳ
Một trường hợp dân oan khác là bà Trần Ngọc Anh từ Vũng Tàu lặn lội ra Hà Nội và tìm cách lọt vào Đại sứ quán Hoa Kỳ để trình bày sự việc suốt nhiều năm qua phải đi kêu oan mà không được giải quyết trái lại còn bị hành hung, tù tội.
Bà Trần Ngọc Anh kể lại việc được Đại sứ quán Hoa Kỳ tiếp hồi ngày 4 tháng 10 vừa qua như sau:
Khi tôi vào đến đó, công an bảo vệ tại Đại sứ quán Mỹ kéo tôi ra; nhưng tôi cứ lao đến chỗ camera. Bên trong họ thấy được khi tôi kéo áo ngoài ra và áo trong có dòng chữ “Việt Nam không có nhân quyền’. Lúc đó có hai người đàn ông trong Đại sứ quán Mỹ ra, họ yêu cầu công an đứng qua một bên, rồi họ yêu cầu người thông dịch viên hỏi tôi đến đó có việc gì, và tôi là thế nào. Tôi nói tôi là dân oan từ miền nam ra đến đây nhờ Đại sứ quán Mỹ giúp cho thoát khỏi ách nô lệ của Đảng Cộng sản Việt Nam này. Hiện quyền sống, quyền làm người của chúng tôi bị chính quyền Cộng sản Việt Nam chà đạp một cách thô bạo. Đấu tranh chúng tôi không biết trông cậy vào đâu hết. Chính quyền Việt Nam đàn áp, bắt bớ, bỏ tù chúng tôi.
Tên Tú chụp đầu tôi kéo mạnh xuống, hai công an chạy lại ôm hai cánh tay tôi bóp để cho tên Tú đó đấm đá, rồi họ vật tôi đầu đập xuống nền công viên Lý Tự Trọng. Lúc đó tôi bất tỉnh
bà Trần Ngọc Anh
Sau đó hai người nói tôi chờ hai phút; hai phút sau họ mời tôi vào. Tôi vào ngồi chờ hai phút nữa, có một cô người Mỹ nói tiếng Việt rất thành thạo chào tôi. Tôi cũng chào và xưng là dân oan Trần Ngọc Anh, tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu. Tôi kể lại sự việc cho cô người Mỹ đó nghe, và có một cô thông dịch viên, nếu có gì không hiểu thì cô thông dịch đó nói ra.
Tuy nhiên cũng theo lời bà Trần Ngọc Anh kể lại thì sau khi từ Đại sứ quán Hoa Kỳ trở về Vườn hoa Lý Tự Trọng, nơi mà những dân oan như bà phải ăn chực nằm chờ lâu nay, đã bị những thành phần bất hảo gây sự và tấn công bà đến thương tích.
Tên Tú chụp đầu tôi kéo mạnh xuống, hai công an chạy lại ôm hai cánh tay tôi bóp để cho tên Tú đó đấm đá, rồi họ vật tôi đầu đập xuống nền công viên Lý Tự Trọng. Lúc đó tôi bất tỉnh. Tôi nghe bà con nói lúc đó họ không đưa tôi đi bệnh viện mà những dân oan đưa tôi đi. Lúc đó chị Ly ở tỉnh Long An và chị Huệ tỉnh Bình Dương đưa tôi đến bệnh viện Saint Paul cấp cứu; nhưng đến bệnh viện công an khống chế họ không điều trị cho tôi.
Chiều ngày 5 tháng 10, anh Trương Văn Dũng đến thăm thấy sức khỏe của tôi quá trầm trọng, rất nguy kịch. Anh cùng với hai chị Huệ và chị Ly đưa tôi đi khám tại phòng khám quốc tế Việt- Minh.
Sau 10 ngày khi sức khỏe tạm ổn, bà Trần Ngọc Anh chia xẻ mong mỏi của bà:
Tôi vào Đại sứ quán Mỹ không phải để nói về tình trạng của một mình tôi mà của hằng ngàn ngàn người Việt Nam khác cùng chung số phận như tôi. Thành thử tôi viết lá thư đó, tiếng kêu thảm thiết của dân oan để Đại sứ quán Mỹ can thiệp giúp đỡ. Chúng tôi chỉ muốn một cuộc sống bình yên như những dân tộc khác.Chúng tôi muốn Việt Nam sánh vai với năm châu, có một đất nước tự do, nhân quyền thực sự chứ không phải lời nói suông như của Đảng Cộng sản này.
Vụ việc qua lời kể của bà Nguyễn thị Kim Lan, vợ tù nhân chính trị Ngô Hào, và dân oan Trần Ngọc Anh không phải là chuyện cá biệt đối với hai người, mà hiện nay nhiều thân nhân của các tù nhân lương tâm và những dân oan không chịu cam chịu cách hành xử của nhà cầm quyền lên tiếng kêu cứu với các tổ chức quốc tế cũng gặp tình cảnh tương tự như thế.

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen