Wei Jingsheng * Lê Minh Nguyên (Danlambao) dịch
- Hôm nay, ngày 25 Tháng 11 năm 2014, những người đấu tranh cho quyền
bầu cử phổ thông ở Hồng Kông bị giải tán. Cảnh sát dùng bình xịt hơi
tiêu cay (gồm cả lựu đạn cay) để buộc mọi người phải rút lui. Ông Lưu
Chấn Anh, Trưởng quan điều hành đặc khu hành chính Hồng Kông, được Tập
Cận Bình hỗ trợ, tuyên bố rằng đây là pháp trị, khi cảnh sát được triển
khai để thực thi pháp luật với phán quyết của tòa án.
Hệ
thống pháp lý hiện đại là gì? Đầu tiên, nó là một hệ thống pháp lý của
sự phân chia quyền lực. Vì có sự phân chia quyền lực, các tòa án không
thể can thiệp vào việc làm luật và việc thực thi pháp luật; đó là chính
trị. Bởi vì cả hai cơ quan làm luật và thực thi pháp luật được dân bầu
ra, là những định chế trực tiếp có chính đáng tính, trong khi các thẩm
phán được bổ nhiệm theo những thủ tục nhất định bởi những định chế chính
đáng này. Tòa án chỉ là định chế chính đáng gián tiếp và là một cơ quan
trọng tài hạn chế. Sẽ bất hợp pháp nếu tòa can thiệp trực tiếp vào
chính trị.
Thứ
hai, mặc dù các cuộc bầu cử ở Hồng Kông có tốt hơn một chút so với các
cuộc bầu cử ở Trung Quốc đại lục, nó vẫn không thực sự đại diện cho nhân
dân. So sánh với việc Tập Cận Bình "cai trị đất nước theo pháp luật
(của Cộng Sản)", đó là một sự khác biệt giữa 50 bước lùi và 100 bước lùi
(như trong chuyện truyền thuyết Trung Quốc) mà thực chất là không có
những khác biệt quan trọng. Khi người dân Hồng Kông đòi phổ thông đầu
phiếu thực sự, để khẳng định các quyền cơ bản của họ, thì tòa án bán
chính đáng tính lại đứng ra can thiệp, để ngăn chặn nhân dân hành xử các
quyền chính đáng của mình. Đây là hành vi phạm pháp nghiêm trọng; một
sự cố ý vi phạm pháp luật.
Thứ
ba, có phải những người phấn đấu cho quyền phổ thông đầu phiếu chiếm
đóng đường phố là vi phạm pháp luật? Không. Cho dù là ở thời cổ đại hay
hiện đại, nó được coi là chính đáng cho người dân bày tỏ ước muốn của
họ. Nhất là trong thời kỳ hiện đại, chúng ta công nhận rằng bản chất
luật pháp phải do dân mà ra. Bên cạnh việc người dân có quyền bầu người
đại diện để phản ảnh ý muốn của mình, họ cũng có quyền trực tiếp bày tỏ ý
chí của họ. Hơn nữa, họ đơn giản chỉ đòi hỏi sự tôn trọng quyền bầu cử,
là điều không phải bất hợp pháp. Ngược lại, việc dùng lực lượng thực
thi pháp luật là bất hợp pháp. Cảnh sát và tòa án ở Hồng Kông sử dụng
bạo lực để giải tán những người biểu tình là bất hợp pháp.
Trong
thời kỳ nước Anh cai trị, người dân Hồng Kông đã phát triển một thói
quen tốt trong việc tuân thủ pháp luật, có thể nói là đến tột cùng. Vì
thế, khi tòa án tuyên bố là bất hợp pháp, họ (người dân) nghĩ rằng nó là
bất hợp pháp, đến mức độ mà một số người lớn tuổi của phong trào "Chiếm
Trung Tâm" rơi lệ tự thừa nhận mình bất hợp pháp, thậm chí bi thảm
tuyên bố rằng sẽ đi đầu hàng. Phản ứng này là trạng thái mờ mịt quá sức
của não trạng (muddle minded) - họ quên rằng hành động nguyên thủy của
họ chính là để đòi lại các quyền của họ đã bị vi phạm, các quyền hết sức
căn bản mà ngay cả tòa án cũng không có quyền tước đoạt.
Theo
thông lệ từ xưa đến nay của nhân loại, khi các quyền cơ bản của người
dân bị vi phạm, người dân có quyền lấy lại các quyền này của mình bằng
bất kỳ phương tiện nào. Kiến nghị bằng cách chiếm các con đường là sự
hành xử nhẹ nhàng nhất của họ trong việc đòi quyền. Quyền có súng được
đặt định trong Hiến pháp Hoa Kỳ là một dạng của các quyền tập thể để tự
vệ. Các điều khoản này của hiến pháp được làm ra trên nền tảng của những
nhân quyền hết sức căn bản. Nó được gọi là luật tự nhiên, không ai ban
phát, và không ai thay đổi được.
Bây
giờ, một số người chủ xướng cái gọi là "cơ chế rút lui" ở Hồng Kông.
Cuộc biểu tình này đã rất lịch sự và chỗ nào là chỗ để rút lui? Chính
Đảng Cộng sản vi phạm Luật Cơ bản của Hồng Kông cần phải rút lui, trong
khi những người Hồng Kông không có cách nào để rút lui. Một bước rút lui
tương tự đã dẫn đến vực thẳm mà người dân Trung Quốc đại lục phải chịu
đựng trong 65 năm qua. Dưới cái tên gọi chiến lược, để đề nghị người dân
Hồng Kông rút lui trong lúc này là giăng bẫy (to frame) với một nụ cười
nham hiểm.
Người
ta thường hay dễ có tầm nhìn ngắn hạn, và đôi khi rất bối rối, đến độ
mà họ có thể bị đánh lừa bởi các chính trị gia xảo quyệt nên quên đi lợi
ích thực sự của họ. Đảng Cộng sản Trung Quốc là loại chính trị gia gian
khôn này. Họ cứ tiếp tục lặp đi lặp lại rằng các cuộc thăm dò của cái
gọi là có bao nhiêu phần trăm người đang chống lại phong trào "Chiếm
Trung Tâm", nhưng không tiết lộ tỷ lệ phần trăm những người chống lại
phổ thông đầu phiếu thực sự. Tại sao? Chế độ cộng sản không dám nói điều
đó ra. Đó là bởi vì hầu hết mọi người ở Hồng Kông đều hỗ trợ các cuộc
bầu cử thực sự và phản đối các cuộc bầu cử giả dối, vì như vậy thực ra
là độc tài. Lợi dụng tầm nhìn gần và tâm trí bối rối của quần chúng,
Đảng Cộng sản đánh lừa người dân qua cái cớ của chiến lược.
Như
vậy thì chiến lược nào mà người dân nên có trong hoàn cảnh không thể
rút lui này? Người dân nên cương quyết trong lập trường, không nên rút
lui - chỉ cần một bước rút lui thì hậu quả sẽ bị rơi vào vực sâu thăm
thẳm. Đây là bài học mà chúng ta nên học từ sự thất bại của người dân
Trung Quốc đại lục vào năm 1989. Người dân Hồng Kông không nên đi vào
con đường của Triệu Tử Dương và các sinh viên năm 1989. Nó sẽ đẫm máu
bất kể là rút lui hay không. Con sói sẽ luôn luôn ăn thịt con cừu. Cho
nên, cách duy nhất cho con cừu là chĩa sừng của nó ra để chiến đấu mãnh
liệt với con sói. Có như vậy, nó mới có cơ hội chiến thắng để sống còn.
Người
dân Hồng Kông không nên nghĩ rằng sau khi dọn dẹp, đảng Cộng sản sẽ chỉ
trừng phạt những người lãnh đạo và để yên những người phía dưới. Hãy
nhìn những gì đã xảy ra sau vụ thảm sát ngày 4 tháng 6 năm 1989. Sau khi
dọn dẹp những sinh viên ở quảng trường Thiên An Môn, sau đó là một cuộc
săn lùng trên toàn quốc, hậu quả là tất cả mọi người đều bị giám sát
một cách chặt chẽ, và một sự khựng lại (setback) lớn lao của cả nước cho
đến bây giờ, nó đi từng bước lùi về hướng của thời kỳ Cách mạng Văn
hóa. Người dân đã không có cách nào để rút lui.
Những
người lãnh đạo phong trào thậm chí còn khó có thể để rút lui hơn. Họ
không nên tỏ ra hèn nhát và trở thành ma cà rồng để giúp cái ác. Đừng sợ
các nhà tù cộng sản. Các bạn sẽ chịu trách nhiệm cho những gì các bạn
đã làm, như những người anh hùng phải làm. Nếu bây giờ các bạn hối tiếc,
thì tại sao các bạn đã bận tâm để hành động như vậy trước đây? Cuối
cùng là, không có cách nào để rút lui và không nên mơ mộng về lòng nhân
từ của chế độ Cộng sản sẽ cư xử đặc biệt cho những kẻ phản bội bây giờ
đầu hàng. Chỉ cần nhìn vào những gì đã xảy ra với các lãnh đạo sinh viên
năm 1989, và không nên để ảo tưởng làm bận tâm.
Tại
sao ta phải sợ bị ngồi tù? Trước khi tôi bị đưa ra xét xử vào năm 1979,
cả hai người Diệp Kiếm Anh và Hồ Diệu Bang đã cảnh báo rằng Đảng Cộng
sản không nên tạo ra anh hùng và thần tượng cho sự phản đối của người
dân. Khi có thần tượng để theo, thì sẽ có một sự liên tục của những anh
hùng và những nhà lãnh đạo phát xuất từ quần chúng, hết lớp này đến lớp
khác. Trong suốt những năm 1980s, chân lý này đã được chứng minh là
đúng.
Mặc
dù bạn có thể bị cầm tù về thể chất, sự nghiệp của bạn có thể tiếp tục
lan rộng ra bên ngoài nhà tù. Trong thời gian mười tám năm tôi bị giam
giữ, tôi không nghĩ rằng đó là một nỗi đau. Tôi tự tin trong sự vui vẻ.
Thế thì cái gì làm cho bạn phải sợ? Sợ trở nên những người anh hùng? Tâm
lý (sợ) này sẽ thành khủng khiếp. Phải chăng nó là một sa mạc văn hóa?
Khi tất cả mọi người không dám làm những cánh chim vuơn đầu ra phía
trước, họ trở thành một nhóm những con gà mái đẻ trứng mà thôi. Ngay cả
những con gà mái cũng biết rằng để bảo vệ đàn gà con của nó, nó phải
chiến đấu chống lại những con diều hâu. Nếu bạn không dám chiến đấu mãnh
liệt cho hạnh phúc của các thế hệ tương lai của bạn, thì bạn cũng không
tốt hơn những con gà.
Thay
vào đó, bây giờ là lúc để bạn có thể học hỏi từ những cư dân Bắc Kinh,
những người đã chiến đấu mãnh liệt với quân đội Cộng sản, sau khi sinh
viên rút lui trong vụ thảm sát ngày 4 tháng 6 năm 1989. Họ là xương sống
của quốc gia Trung Quốc, dù nhiều người đã chết vinh quang. Họ giành
được lý lẽ và niềm tin của dân chúng, bằng mạng sống và máu của họ. Thật
không may, phong trào dân chủ năm 1989 đã không tiếp tục được khi tất
cả các nhà lãnh đạo rút lui hoàn toàn khỏi cuộc tranh đấu. Cái điều mà
những người Hồng Kông nên làm bây giờ là chấm dứt sự rút lui của những
nhà lãnh đạo yếu kém - hỗ trợ một thế đứng vững chắc, không rút lui.
Cho
dù Tập Cận Bình có sự can đảm của Đặng Tiểu Bình, ông ta cũng không có
được sức mạnh của Đặng Tiểu Bình. Nếu Tập học từ Đặng Tiểu Bình là sử
dụng bạo lực để đàn áp, rồi sau đó từ chức bằng một lời xin lỗi, ông ta
sẽ không có một lối thoát dễ dàng. Có rất nhiều con sói ở phía sau đang
chờ đợi để ăn thịt ông ta. Chúng ta sẽ thấy để tin.
Nguồn:
3/12/2014
Bản tiếng Việt:
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen